Manơcanh – không chỉ là hình nộm mặc quần áo

Những cô nàng và anh chàng người mẫu với gương mặt ấn tượng và thân hình đẹp như

trong mơ giờ không còn chiếm vị trí độc tôn là các “ông hoàng, bà chúa” trong

lĩnh vực trình diễn thời trang bởi vô số manơcanh, với đủ hình dáng và kích cỡ,

đang ngày càng được ngành công nghiệp may mặc ưa chuộng bởi nhiều lợi thế.

Đứng giữa đám “phụ tùng” manơcanh gồm các bộ phận đầu, thân, chân, tay đủ

mọi dáng vẻ và màu sắc, Marc Lacroix – nhà điều hành Cofrad, một trong những

hãng sản xuất manơcanh hàng đầu thế giới đặt trụ sở tại thủ đô Paris (Pháp) đồng

thời là chủ sở hữu công ty sản xuất manơcanh Patina-V ở Los Angeles (Mỹ) tiết

lộ: Ngành

thời trang

Mỹ ưa chuộng những manơcanh da màu và mang hình dáng của

người châu Á. Ngược lại, ngành thời trang châu Á lại thích những manơcanh tóc

vàng, mắt xanh điển hình của dân châu Âu do muốn hướng sản phẩm thời trang ra

toàn cầu.

Trong khi đó, các khách hàng Arập lại “mê” loại manơcanh không có đầu bởi

họ muốn người mua tập trung trước tiên vào các bộ trang phục mà manơcanh khoác

trên người. Manơcanh, ngày nay thường được làm bằng vật liệu sợi thủy tinh, xuất

hiện tương đối mới mẻ trong lịch sử ngành công nghiệp thời trang.

Ban đầu, manơcanh được kết bằng sợi mây, và sau này có “tiến hóa” hơn khi

được làm từ sợi kim loại rồi đến giấy bồi, được giới thợ may thế kỷ 18 đơn thuần

xem như một “công cụ” tác nghiệp. Manơcanh chỉ thực sự “lên ngôi” trong thế kỷ

20 khi ngành thời trang toàn cầu nảy sinh ý tưởng trình diễn trang phục bằng vô

số mẫu mã manơcanh, thay thế những cô, cậu

người mẫu

xinh đẹp, tuấn tú. Vào

những năm 1950 và 1960, manơcanh được sử dụng rộng rãi trong các cửa hàng thời

trang khi những mẫu quần áo may sẵn và các hãng thời trang lớn nhỏ đua nhau ra

đời.

“Manơcanh vô cùng quan trọng” – Helene Lafourcade, nhà quản lý hãng thời

trang danh tiếng Galeries Lafayette ở Pháp khẳng định. Hiện chuỗi cửa hàng may

mặc của Lafayette sở hữu tới 15.000 manơcanh, trong đó riêng loạt cửa hàng ở

trung tâm Paris gần tòa nhà Garnier Opera đã trưng bày khoảng 5.000 manơcanh.

Theo bà Lafourcade, manơcanh không phải là “hình nộm vô tri vô giác đứng

ngay đơ trong cửa hàng” mà là “những nhân viên bán hàng thực thụ”; nhờ có chúng

mà doanh số bán hàng của Lafayette tăng gấp bốn lần.

Vậy “cảm hứng sáng tác” manơcanh bắt nguồn từ đâu? Đó là khi một hãng thời

trang nào đó tổ chức một buổi chụp ảnh quảng cáo mẫu trang phục mới với khách

mời không chỉ bao gồm một số nam, nữ người mẫu xuất sắc mà còn có cả các chuyên

gia “tạo mẫu” manơcanh. Giới chuyên gia này sẽ dựa vào những bức hình chụp người

mẫu và tái tạo lại khuôn mặt cũng như hình thể của họ qua hình hài của một

manơcanh. Manơcanh hiện đại vì thế trông rất tự nhiên và sống động.

Với tuổi thọ trung bình từ ba đến bốn năm, một manơcanh có thể có giá từ

218 – 2.180 USD, mức giá “không đến nỗi nào” so với lợi nhuận mà manơcanh đó

mang lại cho các hãng thời trang.

“Gu” manơcanh thì sao? Franck Banchet, nhà quản lý cửa hàng

may mặc

Printemps ở Paris, nhớ lại: Vào những năm 1990, manơcanh của hãng Rolls Royce do

nhà thiết kế tài năng Adel Rootstein ở London (Anh) tạo ra, đặc biệt gây ấn

tượng khi được các chuyên gia làm đẹp trang điểm và tạo kiểu tóc. Trong khi đó,

ông hoàng thời trang Yves Saint-Laurent lại ưa những mẫu manơcanh được “siêu

cách điệu”: Không có mặt, toàn thân được sơn màu trắng, đen hoặc vàng.

Quan điểm của nhà tạo mẫu manơcanh Ralph Pucci có tiếng ở New York (Mỹ),

người vừa tung ra bộ sưu tập manơcanh mới mang tên Madame, là: “Luôn phải sáng

tạo những manơcanh tương thích với thời đại. Manơcanh phản ánh sự thay đổi, về

nghệ thuật, về điêu khắc. Manơcanh phải có tính cách và phải bán được trang

phục”./.

(Tin Tức/Vietnam+)

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*